Chẳng hề nhà trường, thị trấn hội… mà chính thân phụ mẹ mới là những người thầy quan trọng nhất đối với con trẻ trong nhà trong việc xuất hiện nhân cách.

Đối với một người con ngỗ nghịch, không chịu nghe lời, bạn sẽ làm cho gì? Tiến công đòn, quát mắng… đó có thể là một trong những phương pháp khá rộng rãi đối với các ông bố, bà mẹ khi hot giận. Nhưng theo một chiều hướng nào đó, phương pháp làm này không mang đến nhiều hiệu quả. Thậm chí, thỉnh thoảng hành động nêu trên còn có thể gây ra “chức năng ngược” khi  khiến cho trẻ tí hon cảm thấy bất mãn vì những việc làm cho nhiều khi chỉ là vô thức.

Vì thế, câu chuyện ngắn với nội dung nói về cách thức một bố nghiêm khắc dạy đại trượng phu nắm bắt giá trị của lời xin lỗi dưới đây đã làm cho hàng triệu người trên quả đât phải thán phục.

Ông dạy cho đàn ông bản thân nhìn thấy rằng nói lời xin lỗi cũng ko phải là yếu tố gian khổ, nó đơn giản như việc nói nhân thức bao câu chữ khác. Nhưng điều quan trọng hơn đằng sau câu chuyện này chính là việc giúp mỗi người chúng ta trông thấy được trị giá của lời “xin lỗi”…

1

Câu chuyện đó như sau:

Bố của Daniel là một người đàn ông cực kì nghiêm khắc, khác với mẹ cậu, bà luôn ôn hòa, dịu dàng khi dạy dỗ Daniel. Và ông đã dạy cho cậu biết được “xin lỗi” luôn là câu nói giá trị cao nhất trên đời.

Ngay từ nhỏ dại, Daniel luôn nghĩ rằng những ông bố đều luôn cứng rắn và nghiêm khắc đối với nam nhi của mình. Bố của cậu luôn đặt ra những nguyên lý yêu cầu cậu phải nghe theo, như là không được hò la ở nơi đông người, đúng 9 giờ tối phải tắt đèn và lên giường đi ngủ, sau mọi bữa ăn đều phải biết phụ giúp bác mẹ thu vén chén đĩa. Daniel luôn làm theo những lời mà bố chính mình dạy dỗ và chưa một lần gượng nhẹ lại lời ông. Vì mẹ đã từng nói với cậu rằng, bố nghiêm khắc tương tự là muốn rèn luyện cậu trở thành một người con trai tốt.

Tới quá trình khi Daniel trưởng thành, cậu thường hay đi sớm về khuya, tụ tập cùng đồng đội và bỏ ra ít thời gian cho mái ấm hơn. Bố của Daniel tỏ rõ và không ưng ý trên mặt. Có một ngày, ông đã đòi hỏi Daniel hủy bỏ cục bộ cuộc hứa vào buổi tối và phải ở nhà ăn tối cùng cha mẹ. Đối với nam nhi, tuổi trưởng thành chính là tuổi nổi loàn của họ nên Daniel đã không nghe theo lời bố. Đêm hôm đó, cậu đã đi chơi tới tận tối khuya mới về nhà.

Bố của Daniel đã ngồi trên ghế sô pha và hy vọng cậu rất lâu.

Khi trông thấy bố, đột nhiên một cảm giác có lỗi làm cho Daniel run sợ và hoảng sợ cực kì. Cậu cất giày tham gia tủ, sau đó lờ đờ chạp bước đến chỗ của bố và lí nhí tiếng xin lỗi.

“Con xin lỗi bố…”

“Với nguyên nhân gì”, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên đôi mắt của bố Daniel.

“Vì đã không nghe lời bố ạ”.

Bố cậu không giải đáp, ông chỉ đứng dậy, vỗ nhẹ nhập vai con trai rồi trở về phòng ngủ của bản thân mình.

Sau ban đêm đó, Daniel nhìn thấy được lỗi sai của bản thân nên cậu đã mua phương pháp kiềm chế ham muốn đi chơi, ăn nhậu, bạn hữu đúm cùng bằng hữu hằng đêm.

Hiếm, bố của Daniel trở thành rất vô lý và điều này khiến cho cậu cảm thấy vô cùng bực bội. Như rõ ràng là cậu không khiến cho gì sai nhưng ông cứ khăng khăng bảo rằng cậu sai và đòi hỏi cậu phải xin lỗi. Nhưng chẳng bao giờ Daniel chịu xin lỗi bố trong những chuyện mà cậu cảm thấy mình chẳng hề làm cho sai.

2

Thời điểm trôi đi, Daniel ra trường đại học, đi làm cho, và thoáng chốc cũng đã tới lúc cậu kết duyên.

Khi quyết định sẽ kết duyên, người trước tiên mà Daniel công bố chính là bố bản thân mình.

“Bố, con muốn kết duyên vào cuối năm nay”.

Bố của Daniel trầm tư mặc tưởng một lúc lâu, rồi ông giải đáp:

“Con hãy nói xin lỗi đi”.

Daniel tỏ ra vô cùng bất ngờ và hỏi lại: “Tại sao ạ?”

“Con hãy nói xin lỗi đi”, bố của cậu lặp lại câu nói đó một lần nữa.

“Nhưng vì chuyện gì cơ chứ? Con đã làm cho sai trong chuyện gì?”

“Trước tiên con hãy nói lời xin lỗi đi đã”.

“Nhưng con đã làm gì?”

“Con cứ xin lỗi đi”, vẻ mặt của bố Daniel có vẻ vô cùng cương quyết.

Daniel đích thực bực bõ tình cờ nắm bắt được rốt cuộc là bố mình đang bị gì.

“Nhưng con cần một nguyên nhân để khiến cho thế!”

“Thì con hãy cứ xin lỗi đi”.

Cảm thấy chuyện này sẽ không đi tới đâu, Daniel thở dài, rồi nhi nhí nói:

“Dạ vâng, bố, con xin lỗi”.

Ngay sau câu nói đó của đại trượng phu, ông cười cợt thỏa mãn. Bố của Daniel vỗ vỗ lên lưng cậu rồi nói:

“Con đã trưởng thành rồi, Daniel à. Giờ thì con đã sẵn sàng rồi, đợt tập huấn dài hạn mà bố dành cho con sau cùng đã chấm dứt thắng lợi rồi”.

3

Daniel trố mắt ra vì không hiểu bố bản thân mình đang nói gì.

Ông mỉm cười, nhìn con trai chính mình rồi giảng nghĩa:

“Khi con học được phương pháp nói lời xin lỗi chẳng với bất kỳ nguyên nhân gì, tức thị con đã trưởng thành, và đã biến thành một người con trai đủ tốt để có thể kết duyên rồi. Con cũng đã xứng đáng để trở thành một người chồng, một trụ cột trong thế cục cô gái của riêng bản thân.”.

Trong đầu Daniel vỡ vạc ra một nhẽ gì đó. Cậu đột trông thấy rằng bấy lâu nay bố luôn yêu cầu cậu phải xin lỗi, thế ra là để quan sát xem liệu cậu đã lớn khôn đích thực hay chưa. Bài học lớn nhất mà bố đã dạy cho cậu chính là bài học nói lời xin lỗi chẳng cần với lý do gì cả.

4

Bài học suy ngẫm:

Lời xin lỗi có ý nghĩa rất quan trọng trong cuộc sống, một cuộc gượng nhẹ vã dù lớn tới đâu, chỉ khi một người chịu công bố xin lỗi trước thì mọi chuyện sẽ lại trở về như cũ. Chúng ta không hề nói lời xin lỗi chỉ khi mình sai, vì lời xin lỗi có quyền năng xoa dịu tất cả mọi thứ, nếu bạn thực thụ muốn sống an toàn.

Đừng ngại khi phải nói lời xin lỗi khi chẳng có nguyên do gì. Đôi khi, chúng ta trưởng thành và trở thành tốt đẹp hơn chỉ nhờ việc nhân thức nói lời xin lỗi.

L.Ying/Theo thethaovaxahoi.vn

Đọc thêm: micaysinga.com